Ở xứ lạ, con xây giấc mơ về ngày đoàn viên

Ở xứ lạ, con xây giấc mơ về ngày đoàn viên

Ở xứ lạ, con xây giấc mơ về ngày đoàn viên

Ngày tiễn con ra sân bay sang nơi xứ lạ, đôi tay mẹ nhăn, nhẹ vuốt mái tóc con thay vì lau bớt bờ mi đang trào đầy nước mắt. “Đi mau, rồi về với mẹ nghe con”, câu nói nghẹn ngào chẳng rõ tiếng hôm đó vẫn cứ âm vang quanh tai con hàng đêm mẹ ạ.

Mẹ ơi! Ba năm, bốn năm, rồi năm năm… Giá như những con số thời gian kia cũng nhanh tới gần nhau như ngày mẹ dạy con tập đếm. Giá như mỗi chiều về, thay vì đối diện với căn phòng trống lạnh, con có vòng tay mẹ để sà vào rủ rỉ những lời yêu thương. Giá như ai đó cho con một phép màu…

Mẹ vẫn cứ trách con không về, nói con sống nơi xứ người xa hoa, lộng lẫy mà chán ngấy cái bụi bặm, lầy lội của những con đường đất quê nghèo rồi. Nhưng, không, mẹ ơi. Xa hoa, hiện đại, tiện nghi hay lộng lẫy gì đó cũng là nơi của người ta thôi. Con có gì ở đó ? Không kỉ niệm ngọt ngào từ quá khứ, chẳng hi vọng tươi sáng cho tương lai. Con đang sống trong một hiện tại cứ ngày nối tiếp ngày buồn tẻ. Những con phố rộng rãi, sạch đẹp và im lặng đến lạnh tim con mẹ ạ. Con thèm cái cảm giác ngày cùng mẹ ra ruộng trồng khoai, bàn tay con nhỏ bé của con đặt từng sợi dây lang xuống luống cày. Con nhớ những sáng mùa đông ngủ dậy, chạy vội xuống bếp bới mấy cái củ nóng thơm mẹ nướng sẵn trước anh con, và nhanh chọn những cái to hơn. Con bỗng muốn lại được một lần mẹ đưa đi sắm quần áo Tết, cô bé nhỏ nhút nhát cứ nắm chặt lấy vạt áo mẹ không dám buông.

Mẹ ơi, con nhớ nhà mình. Con nhớ vị canh cá chua mẹ nấu. Con nhớ cách nói chuyện khôi hài của bố khi xem tivi. Con nhớ cả những con vành khuyên anh con nuôi sau nhà nữa. Đêm qua, con mơ thấy mình được ăn cơm cùng bố mẹ và anh. Trong giấc mơ, bố gắp cho con miếng cá ngon lắm mẹ ạ, bố bảo “Có lớn đến đâu con cũng mãi nhỏ nhất nhà, bố vẫn cứ thương con gái bố như ngày nào”. Con hạnh phúc lắm mẹ ạ. Nhưng niềm hạnh phúc ngắn ngủi của con cũng vội vụt mất, con tỉnh dậy, và vẫn thế, xung quanh con chẳng có ai. Con đã khóc, khóc nhiều như cái lần mẹ đi chợ mà quên mua quà cho con ý. Nhưng khác điều rằng, chẳng ai dỗ dành hay hỏi han gì con ở đây cả…

Mẹ ơi, nếu như Tết này con cũng không về được, mẹ có buồn lắm không? Mẹ liệu có trách con không? Mấy năm trời không phụ mẹ dọn nhà đón xuân, mấy năm trời không ngửi thấy hương bánh chưng bên bếp hồng. Con thèm, con nhớ, nhưng con cũng chẳng biết làm sao hơn. Mẹ ơi, mẹ có thể cứ giận con, vì bất cứ lí do gì, nhưng xin mẹ đừng bao giờ nghĩ con đã hết thương mẹ, nhớ cha hay chán cảnh nghèo khổ nơi quê nhà. Lòng con đau lắm mẹ ạ. Tết đến xuân về con cũng muốn được ở cạnh người thân như bao ai khác mà chẳng thể. Mẹ, bố và anh ở nhà hãy cứ vui đón xuân mẹ nhé. Mẹ không cần phần gà, bánh chờ con về đâu. Với lại, mẹ dành được tiền thì hãy cứ đem may quần áo mới cho mình đi nhé, đừng cứ có bao nhiêu cũng cho hết con như vậy, anh ganh đó mẹ ạ.

Con mong bố mẹ sẽ luôn mạnh khỏe, cả nhà mình luôn hạnh phúc, an vui. Con xin lỗi vì vẫn không về. Mâm cơm đoàn viên con hứa ngày gần nhất.

Bài thi trong cuộc thi Tết Xa Nhà

Tác giả: Tạ Thị Thủy

Lượt tham khảo: 2204

Date:

Ở xứ lạ, con xây giấc mơ về ngày đoàn viên Ở xứ lạ, con xây giấc mơ về ngày đoàn viên