Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy

Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy

Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy

Nơi tưởng chừng mọi mệt mỏi có thể xóa bỏ nhưng lại làm thêm những mối lo mới. Nơi tưởng rằng mọi cảm xúc sẽ chân thật với chính mình nhưng lại phải gồng mình giả bộ hững hờ, có yêu thương mà tưởng rằng mình đang lầm lỡ, có hạnh phúc nhưng nó như ngọn lửa không đủ để le lói thắp sáng đêm, có hy vọng nhưng nó không đủ mạnh mẽ để chạm tới lòng người.

Ngôi nhà hiện diện cho sự ấm áp đã không còn sức nóng hơi người nữa, chỉ còn lại một màu lạnh với khí ảm buồn. Trong đó, chỉ còn một người đàn ông có tuổi ngày qua ngày vẫn một mình nơi đó. Sáng thức giấc quạnh hiu đón ngày mới, đêm đơn độc khép mình mặc thời gian dần trôi. Nhớ lại cái thời con thơ cháu dại, tiếng cười lấn áp cả những nỗi lo, tiếng ríu rít của trẻ làm vơi quạnh lòng người…

Đời thật sao có thể níu lấy thời gian đây, một màu ấm giờ đã trôi tuột về nơi xa, giấu đi những kỷ niệm mãi mãi không trở về để giờ đây tường rêu xanh mốc, cỏ dại hoang vắng, bụi làm áo mờ nhòa tất cả. Khi nghĩ về tôi không nghe cũng không thấy, bốn phía lạnh lẽo như tờ, trong lòng tôi.. có phải đau đớn lắm không? Tôi cho mình được phép trách móc, được phép chán ghét, được phép vô tâm. Kỳ cục làm sao ai lại có thể cho phép làm điều đó với chính nỗi nhớ của mình được cơ chứ.

Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy

Tôi nghĩ về bố, làn da đen sạm, nếp nhăn cũng vô tình điểm mấy vệt trên trán, tóc bạc đã chiếm hầu hết trên đầu… Tôi sợ hãi khi nhận ra rằng tôi nhanh lớn cũng là lúc cha mẹ tôi cũng đã già hơn, là thời gian vô tình hay bởi con người tôi quá hững hờ rồi đây. Bố ạ! Hãy nói con nghe, có phải bố đau đớn rất nhiều không? Có phải mỗi đêm bố phải chật vật để chiến thắng những nỗi nhớ tràn về hay không? Có hay không thì đó cũng là một điều quá tàn nhẫn, thời son trẻ đã sống quen với cảnh con cháu đông đúc, đôi lúc có chút ồn ào nhưng đó là hiện hữu của yêu thương. Mà giờ đây, khi về già phải chịu sống cảnh đơn độc, sáng ra tối vào đơn thân lạc lõng, bốn phía đều là sự phản hồi của thương xót.

Đứa học xa nhà như con có gì mong hơn được quay về sống trọn để thỏa ước nỗi nhớ nhà, có gì mong hơn lại lần nữa làm đứa con dốc lòng báo hiếu mẹ cha. Con biết cảm xúc mình ra sao nhưng nào có thể thấu hiểu hết mọi cảm xúc giác quan của bố, con có thể chạnh lòng vì đã lâu không về nhưng mỗi ngày bố đều phải sống ở đó, con có thể lựa chọn cho mình những đường đi khác nhau nhưng bố giờ chỉ có thể chờ đợi.. Là chờ những đứa con đi xa trở về.

Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy 2

Con trách chính bản thân mình, con đã chẳng thể làm gì để hun đúc cho hơi ấm kia quay về, con cũng chẳng có đủ tự tin để ôm bố xua bớt đi nỗi đau vô hình mặc dù đó là bố của con, đó là điều con cứ trách mình mãi. Làm gì có cái gì là không thể, là yêu thương với sự kính trọng dành cho bố thì điều đó càng phải làm. Bởi vì điều đó, con muốn tự nhủ lần sau quay về sẽ mang mọi hơi ấm trở về nơi vốn có của nó, sẽ quay về dùng yêu thương để đối đáp với yêu thương.

Hãy tha lỗi cho con, tha lỗi cho con vì tất cả. Con có lỗi vì con đã sớm chọn trưởng thành ở một nơi xa nhưng trong con nhà chỉ có một, gia đình vẫn là khởi nguồn của mọi yêu thương, con sẽ vì nó mà lớn khôn, vì nó mà cố gắng, vì nó có thể làm tất cả mọi thứ để lòng mình không cảm thấy hối tiếc và ân hận. Dù bụi kia có dày đặc nhưng sao nó có thể che đi những yêu thương đã tồn tại và tiếp tục tồn tại. Rồi con biết, sẽ có ngày nhà ta lại sum vầy như xưa, lại đông đúc, lại nói cười, lại ấm áp, phải không ạ? Vì người, vì con, vì các anh chị, các cháu đã chịu đủ cái không khí bức bách đó rồi, và cuối cùng yêu thương sẽ quay trở về như một món quà chính ta dành tặng cho ta.

Bài dự thi cuộc thi "Tết xa nhà"

Tác giả: Lê Thị Tươi

Lượt tham khảo: 1122

Date:

Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy Ở nơi xa, con luôn hy vọng ngày sum vầy