Nhớ Tết quê hương nơi viễn xứ...

Nhớ Tết quê hương nơi viễn xứ...

Nhớ Tết quê hương nơi viễn xứ...

Đã mấy năm tôi đón xuân nơi xứ người, dẫu bên cạnh có chồng con, có mai vàng, có bánh chưng bánh tét, có đủ đầy như cái tết quê hương thế nhưng lòng vẫn luôn khắc khoải, có chút bâng khuâng khi nhớ về không khí náo nhiệt nơi quê nhà, nhớ lắm cái cảm giác hạnh phúc sum vầy mỗi xuân sang tết đến. Nào ai đã từng lênh đênh đời viễn xứ mới biết cảm giác nhớ thương Tết rưng rưng đến nhường nào, nhớ đến đau lòng!

Mỗi năm tôi lần giở những tờ lịch cũ, tôi cứ đếm từng ngày từ đầu tháng chạp, ngày tiễn đưa ông Táo đến, ngồi lặng thinh bên cửa sổ mà lòng chợt nhớ má, nhớ cha, nhớ quê Cao Lãnh khôn nguôi. Không biết giờ này ở nhà mọi người đã làm gì chưa nhỉ, anh hai có về phụ má quét dọn vườn tược không, chị ba có canh mua dừa dưới ghe để sên mứt đủ màu như hồi còn nhỏ, rồi có làm mứt bí, mứt khoai như ngày xưa? Rồi giờ bé út đã cao đến chừng nào có biết lặt lá mai phụ má hay không?

Tôi nhớ lắm hồi tôi còn ở nhà cứ khoảng mùng năm mùng sáu tháng chạp là má tôi lại rục rịch đủ thứ để đón Tết Nguyên Đán rồi. Nhà đông con lít nhít nên má phân công cho mỗi đứa mỗi việc phù hợp với lứa tuổi và để khỏi nạnh nhau, nói vậy chứ mà cứ hễ bắt tay làm là lại cãi nhau chí chóe om sòm cả ngày không dứt. Mặc dù cả nhà làm quần quật đến tận ngày ba mươi mới ổn ổn nhưng thay vì thấy mệt hay buồn thì cứ nhớ tới ngày đó là tôi thấy hạnh phúc lắm. Mùi của Tết nó cứ len lỏi vào từng góc ký ức tôi gìn giữ. Còn giờ mùa xuân cứ đến rồi đi lặng lẽ, tôi biết má mong tôi về đến héo hắt nhưng vì hoàn cảnh tôi mãi vẫn chưa thể về đón cái tết tròn vẹn bên gia đình. Khoảng cách bay nửa vòng trái đất dù chỉ cần khoảng thời gian 24h mà sao với tôi nó xa xôi như muôn vạn trùng mây.

Ở đất Mỹ dù cộng đồng người Việt rất đông nhưng bởi vì neo mình vào nền văn hóa khác biệt, Tết cổ truyền của mình vẫn chỉ là của mình, mọi người dù muốn hay không vẫn phải đi làm bình thường như mọi ngày. Không có hò nhau inh ỏi lấy cái chổi lông gà quét mạng nhện, không có í ới kêu cha đánh bóng lư đồng, không có nghe trong gió mùi nồng hăng củ kiệu, không có hương ngọt ngào của mâm mứt phơi nắng. Hồi tôi mới qua Mỹ, Tết đầu tiên xa xứ tôi canh đúng giao thừa gọi về nhà, nghe giọng má là bên đây nước mắt chảy thành dòng, rồi khi cúp điện thoại cứ nằm trong phòng khóc rưng rức. Thời gian là phương thuốc thần kỳ nó làm người ta quen dần với cái mới, tôi đã rèn cho mình cách chấp nhận hoàn cảnh, nỗi buồn cũng dần vơi đi.

Cứ gần đến Tết ta ban ngày đi làm, chiều tan việc tôi ghé vô mấy siêu thị có bán đồ ăn Việt nam thấy dòng người sắm sửa Tết cũng xôn xao không khác gì ở quê hương. Bánh tét Trà Cuôn, bánh chưng Thiên Hương, củ kiệu ngâm dấm đường cũng đủ đầy bánh mứt chẳng thiếu gì nhưng mà thực lòng mua về cho có không khí vậy thôi chứ vị nó cứ nhạt nhạt không như ngày tôi còn ở nhà, mùi tết cũng vì thế mà nhạt đi ít nhiều. Sống ở không gian, thời gian khác Việt Nam nên có đôi chút buồn cười là khi tôi lầm rầm cúng ông bà đêm ba mươi, thay vì tối tịch mịch thì ngoài sân nắng vàng rực rỡ, chồng con thì ngơ ngác nhìn chăm chú chẳng rõ tôi đang khấn vái làm gì. Xong thủ tục tôi cũng mang phong bao ra lì xì cho mấy đứa nhỏ gọi là mừng tuổi, vừa dạy chúng về phong tục truyền thống của quê hương. Bắt máy lên điện về nhà chúc Tết nghe tiếng pháo trong ti vi giòn giã, nghe má hồ hởi khoe năm nay nhà mình ăn Tết vui lắm vì có thêm nàng dâu mới, thịt kho hột vịt thả đồng bự chảng nè, có bánh tét lá cẩm con thích đó, có bánh bông lan trứng muối nhỏ em mới học làm, có khô lang phồng chấm mắm me mà con thường dặn má mua đó... Trời ơi nhiều lắm đó nghen chỉ là thiếu mỗi con thôi đó… Nói đến câu đó thì giọng má đã bắt đầu nức nở, còn tôi cũng nghèn nghẹn không nói nên lời. Tôi nói thôi tết nhất mình nghĩ đến cái gì vui vui hen má, sợ má khóc thêm nên nói vài câu cho lẹ rồi cúp máy. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có niềm mong mỏi là trong bức tranh đoàn viên của tết có tôi trong đó, tôi nhớ cảm giác hân hoan chúc tuổi ông bà, nhớ cảm giác mân mê chiếc áo mới chờ mùng một được mặc đi ra đi vào khoe với lũ nhóc hàng xóm, nhớ cảm giác ồn ã náo nhiệt của ngày tết, nhớ nhớ lắm.

Bài dự thi cuộc thi Tết Xa Nhà

Tác giả: Huỳnh Thị Ngọc Hân

Lượt tham khảo: 706

Date:

Nhớ Tết quê hương nơi viễn xứ... Nhớ Tết quê hương nơi viễn xứ...