Đâu rồi tuổi thơ tôi...

Đâu rồi tuổi thơ tôi...

Đâu rồi tuổi thơ tôi...

Ngày xưa ấy còn in bóng bố chở tôi đi học trên đường làng. Tôi được ngồi phía sau, ghì chặt tấm áo mùi cháy nắng của bố, tha hồ cười khúc khích mỗi khi xe không tránh được ổ voi, ổ gà. Lúc đó, tấm lưng bố trở nên to lớn còn hình dáng của bố đối với tôi là một kì quan đẹp nhất trên đời này…

5 năm, tôi đang bước đi một mình trên con đường ngày xưa đã lựa chọn ở một nơi xa xôi. Tôi chợt nhận ra cuộc sống này chẳng đẹp như bức tranh mà tôi tưởng tượng. Cái ăn, cái mặc cứ cuốn tôi vào vòng xoáy của cuộc đời. Sớm mai mở mắt lại là một ngày làm công ăn lương rồi tối khuya trở về nhà là bao nhiêu suy nghĩ đau đáu trong đầu không biết tháng này còn dư bao nhiêu để có thể gửi về nhà phụ giúp bố mẹ.

Đâu rồi tuổi thơ tôi...

Lắm lúc, tôi muốn đi đâu đó để tạm quên những khó khăn này. Tôi muốn được bé lại, để vô lo, vô nghĩ. Chỉ biết lo ăn, biết lo học và biết chơi đùa không bờ bến. Tôi muốn được về ngày xưa ấy để được chơi nhà chòi cùng lũ bạn vào những buổi trưa hè, rồi chiều mát sẽ ùa ra cánh đồng mà cho diều no gió hoặc nghịch nước dưới những con sông quê. Cũng không thể thiếu những trận đòn “nát đít” nhưng đó lại là tuổi thơ tôi, những năm tháng bình yên nhất của cuộc sống.

Ngày xưa ấy còn in bóng bố chở tôi đi học trên đường làng. Tôi được ngồi phía sau, ghì chặt tấm áo mùi cháy nắng của bố, tha hồ cười khúc khích mỗi khi xe không tránh được ổ voi, ổ gà. Lúc đó, tấm lưng bố trở nên to lớn còn hình dáng của bố đối với tôi là một kì quan đẹp nhất trên đời này… Hay là những ngày có cơn mưa nặng hạt, dù là tạt nước ướt hết cả quần áo nhưng vẫn quyết tâm không để cho chiếc cặp sách khô ráo, vì sợ nước trôi mất chữ…

Đâu rồi tuổi thơ tôi... 3

Giờ bố mẹ cũng đã tròn 65 xuân xanh, cái tuổi xế chiều ai biết được cơn đau bệnh tật sẽ đến bất cứ lúc nào. Ngày nào tôi cũng lo âu không biết là mẹ giờ đây đang như thế nào, có khỏe hay không, không biết lưng bố đã đỡ đau nhức mỗi khi trái gió trở trời chưa? Thân già ốm đau thì biết phải làm sao, ai sẽ đấm lưng cho bố, ai sẽ nấu cơm giặt đồ chăm lo công việc gia đình cho mẹ đây. Nhưng biết làm sao khi cuộc sống này thật là khắc nghiệt, để tồn tại được, con người ta phải hy sinh vượt qua biết bao nhiêu là thử thách. Ở nơi xa, tôi sẽ cố gắng làm việc thật nhiều để có thể thêm được những khoản tiền giải quyết hết tất cả nợ nần của gia đình, sẽ lo cho khoảng thời gian còn lại của bố mẹ được no đủ hơn. Và tôi cũng chỉ biết hy vọng bố mẹ sẽ mãi bình yên, mạnh khỏe đợi ngày tôi trở về đoàn tụ, cùng ăn một bữa cơm gia đình! 

Lượt tham khảo: 1644

Date: